Số người dùng online
· Khách: 1

· Thành viên: 0

· Tổng số thành viên: 53,679
· Thành viên mới đăng ký: bottamnhanhung
Tuyển dụng - tìm việc
· Tuyển thợ cắt
· Cần tuyển thợ cán màng nhiệt
· Tuyển thợ bế hôp giấy
· Thiết Kế Chế Bản
· tìm thợ bế làm việc ở Bình Tân
Quảng cáo của Google
Đăng nhập
Tên đăng nhập

Mật khẩu



Chưa có tài khoản hả?
Nhấn vô đây đăng ký ngay .

Quên mật khẩu hả?
Xin cấp mật khẩu mới bằng cách nhấn vào đây.
Quảng cáo của Google
Banners
Xem bài viết
 In ra máy in toàn bộ chủ đề
Và một ông chủ mới sắp ra đời… (nối bản)
peng
Sắp thôi, vì từ lúc ổng nghĩ ổng nên tự mình làm chủ (sự nghiệp), đến khi ổng nhấc mông lên ngắm nghía cái ghế mới, rồi ổng được làm chủ, cho tới lúc ổng đủ khả năng làm sếp một doanh nghiệp thực sự là cả một thời gian dài... dài... dài....

Người viết đã có cơ hội gặp gỡ và trò chuyện với hàng trăm SV đủ các thế hệ 7x – 8x, đã phỏng vấn vài chục đại diện tạm cho là ưu tú của các khóa gần đây. Hầu hết đều có một ước mơ chung là “ra làm riêng”. Họ thích được làm chủ cũng giống như các cô tre trẻ thích đi xe SH, hay các anh đì-zai khoái Mac: có cũng được chưa có cũng không sao... từ từ khoai sẽ nhừ! Chuyện củ khoai “làm chủ” tròn méo ra sao, nấu như thế nào v.v... hạ hồi phân giải, chỉ biết đó có vẻ là một thứ thời thượng mà nếu ai cũng có thì ta... không nên không có.

Một anh bạn, đã làm quản lý cho nhiều công ty nội – ngoại, từng tuyên bố “không dại gì ra riêng”. Đi làm công cứ tới tháng lãnh lương đủ, công ty lời hay lỗ bàn sau. Thỉnh thoảng làm vài cú tay trái cải thiện đời sống. Mình có làm dở hay thất bại thì cùng lắm là... bị đuổi việc, đi tìm công ty khác. Nếu làm riêng mà phá sản thì liên lụy gia đình, vợ con, nhiều lúc gỡ lịch như chơi!

Có một thời gian báo chí lăng xê những người “làm công giỏi nhất VN” (hay lãnh lương cao nhất gì gì đó). Người viết có may mắn được biết và làm việc chung với một vài người trong số đó. Một số họ cũng có công ty riêng hoặc hùn hạp ở bên ngoài nhưng có lẽ ít ai đặt nặng “làm chủ” hay “làm công”, cái chính là làm cái gì dzui hơn và kiếm được nhiều tiền hơn!

Nói để thấy tự làm chủ trong công việc không phải là con đường duy nhất để thành công. Bản thân người viết không phản đối ước mơ (làm chủ) của các bạn, vì suy cho cùng, ngoài chuyện mất thời gian thì mơ mộng hoàn toàn miễn phí Wink

...Nghe nói bạn đã nhấc mông lên và quyết định tự xử??! Trước hết, người viết rất tôn trọng quyết định can đảm của bạn... và hy vọng bạn có thể tự trả lời vài câu hỏi sau:

* “Từ ý tưởng đến kế hoạch kinh doanh” có những bước cơ bản nào?
* 9 yếu tố quan trọng nhất để thành công trong kinh doanh (nhiều hơn 9 càng tốt Smile)?
* 13 lý do thường gặp dẫn đến thất bại trong kinh doanh?
* 3 nguyên tắc bất di bất dịch trong khi làm việc của bạn?
* Khi nào bạn biết mình kinh doanh thành công?
* Đối thủ lớn nhất của doanh nghiệp của bạn là ai? Là cái gì?

Nếu bạn không biết, hoặc chưa biết, hoặc không hiểu câu hỏi, hoặc trả lời “hỏi vô duyên!” v.v... người viết không dám nhận xét, nhưng có lẽ... còn lâu lắm chúng ta mới thấy được một ông chủ mới thực sự xuất hiện...

Thân!
Chỉnh sửa bởi peng vào lúc 10-08-2006 21:12
Peng

"You are part of your problem"
“Impossible only means that you haven't found the solution yet.”
 
nguyentole
Túm lại là cứ làm cái gì mình thích đúng hông? Đọc mấy bài này mới dễ đau tim nèGrinGrinGrin
Bow Advertising Co., Ltd
do not undo
 
peng
Bạn biết các câu hỏi ở phần trước để làm gì: một thử thách nhỏ xem mục tiêu của bạn có thực sự rõ ràng không?

Có nhiều người chưa nhận thức rõ, hoặc đơn giản là không hề nghĩ rằng làm chủ, điều hành công ty và xắn tay áo là những chuyện hoàn toàn khác nhau. Cũng như với một đội bóng, chủ tịch - huấn luyện viên - cầu thủ có vai trò không giống nhau. Bạn có thể khoái trá phản biện rằng cũng có vài HLV tự cho phép mình vào sân --- nhưng bạn có thấy vị chủ tịch nào xỏ giày giành banh với đối thủ chưa?!

Đó là chuyện hơi... vĩ mô. Bạn chưa nghĩ tới việc tham gia giải Ngoại hạng hay lên TV mỗi cuối tuần. Cái bạn có là một nhóm "hợp rơ" và bạn muốn lập một đội bóng khu phố. Khoan bàn tới chuyện đội hình bạn đang có là bao nhiêu tiền đạo, bao nhiêu hậu vệ, có hay chưa có thủ môn, bạn sẽ chơi theo chiến thuật "tấn công tổng lực" hay "phòng ngự bê tông" v.v... nếu ước mơ ấp ủ của bạn chỉ là ghi bàn thắng, hay đơn giản hơn, là một ông chủ trong sân muốn đá kiểu gì thì đá, nếu bạn không muốn nhức đầu với chuyện tổ chức đội bóng, tìm tài trợ, đối phó với nạn "đi đêm" hay bán độ... thì ý định ra riêng của bạn có lẽ còn quá sớm, nếu không muốn nói là một sai lầm!

Trở lại vấn đề: bạn thực sự muốn gì? Thật tuyệt nếu bạn có thể diễn đạt chính xác bằng vài từ (vài từ, không phải vài câu Wink) mục tiêu của bạn đằng sau tuyên bố ra riêng.

Sở hữu 1 công ty? Có những cách hay hơn nhiều, chẳng hạn như mua cổ phiếu. Thời thượng, và bạn có thể làm chủ nhiều công ty cùng lúc!

Quyền lực? Xét về mặt này thì làm giám đốc cho chính mình hay làm thuê chẳng khác biệt gì mấy. Thậm chí nếu bạn có cơ hội làm GĐ của các cty lớn thì khả năng ra quyết định của bạn còn "khủng" hơn nhiều (vài triệu $$, vài ngàn nhân viên hoàn toàn đặt trong tay bạn Wink)

Tạm ngưng ở đây một chút: nếu bạn chưa đủ tầm để làm GĐ thuê, cá với bạn là bạn sẽ không đủ tiền để mua quyền lực đâu. Bạn vẫn thích được làm GĐ? Đề nghị liên hệ khoalt hay phamtungtg in cho vài hộp card, khỏi lập cty làm gì cho mất công. Bảo đảm với bạn người lạ sẽ không (thèm) kiểm tra chức GĐ (hay tổng) đó thực hư thế nào. Còn người quen, hehe, Andy Tèo hay Ku Tèo có khác biệt gì đâu Smile

Kiếm tiền? Chuyện ra riêng hay lập cty trước mắt là thấy... tốn tiền. Mà cũng chẳng có gì hứa hẹn sẽ kiếm được nhiều tiền. Đây là lý do mơ hồ nhất, kém thuyết phục nhất.

Một ý tưởng xuất sắc, không ai... thèm làm, chưa ai từng làm, hoặc không ai có thể làm tốt hơn bạn? Chúc mừng bạn. Đó là điểm khởi đầu của những thiên tài lẫy lừng cỡ Bill Gates! Chỉ cần kiểm tra lại một chút... bạn đã trả lời hết những câu hỏi ở phần 1 chưa?

Tại sao vậy? Vì nếu mục tiêu của bạn không rõ ràng, một ngày nọ bạn có thể ở trong hoàn cảnh như vầy: bạn làm GĐ công ty của bạn, vật vã vì những áp lực về tài chính, bực bội vì nhân viên kém cỏi, chán nản vì khách hàng chèn ép, mệt mỏi vì đối phó với "cướp đêm" lẫn "cướp ngày "... và bạn sẽ không thể đủ động lực để tiếp tục. Quan trọng hơn, tình cảnh của bạn lúc đó còn tệ hơn là đi làm công. Chính xác là bạn đang làm công (cho nhân viên, khách hàng, nhà cung cấp...) bằng cả mồ hôi, đồng vốn và rủi ro của chính bạn!

Thân.
Chỉnh sửa bởi peng vào lúc 25-07-2006 16:47
Peng

"You are part of your problem"
“Impossible only means that you haven't found the solution yet.”
 
huynhphuc
dung thiet la doc bai nay cam thay dau tim thiet nhung cung hoi chung chung wa .va doc xong thi lam cho nhung nguoi sap ra rieng cam thay on lanh va noi da ga. va cung k it nguoi se chun buoc va se thay doi y dinh khi doc bai viet nay.
Không thể hiện chữ ký vì tài khoản chưa đủ 20 bài viết!
 
peng
Người viết xao xuyến vì thấy bài viết của mình cũng được một số đáng kể thành viên quan tâm, nên tự động viên mình post tiếp!

Bạn huynhphuc nè, cảm ơn bạn đã góp ý. Mời bạn tiếp tục theo dõi chủ đề này và bảo đảm là dần dần bạn sẽ thấy nó cụ thể thiết thực hơn, không còn chung chung nữa.

Bài trước có nhắc đến Andy Tèo. Xin phép được mở ngoặc một chút để trình bày về thân thế và sự nghiệp của đương sự... (đọc cho đỡ đau tim)

Tèo sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân tại miền Trung. Nhà có 2 anh em, Tèo anh và Tèo em. Một ngày nọ khi hai anh em chuẩn bị ăn trưa thì có một ông Tây đi ngang qua, thấy hai đứa mặt mày sáng sủa bèn dừng lại chụp hình. Đúng lúc đó mẹ của Tèo bưng ra 2 tô cơm hến cho hai anh em:"Tô ni ăn đi!"

Ông Tây nghe thế mon men lại gần hỏi thăm: "Who's Tony? Who's Andy?"

Bà mẹ vốn không rành tiếng Anh, chỉ vô Tèo lớn: "Đứa ni là anh". Ông Tây không hiểu "Is he Andy?" Bà gật đầu lia lịa.

Bữa sau ông Tây ghé lại tặng cho gia đình tấm ảnh, bên dưới chú thích cẩn thận Andy và Tony. Từ đó cái tên Andy Tèo ra đời.

Tèo về sau thi đậu ĐH SPKT Tp.HCM rồi vô SG đi học. Lẽ dĩ nhiên, mỗi khi có cơ hội chàng sẽ tự giới thiệu: "I'm Andy Te-O, but I'm not a Vietkieu".

Ra trường bạn bè mỗi đứa một phương. Có đứa vô công ty nước ngoài lương cao, ngồi máy bay nhiều hơn đi xe máy. Có đứa làm cò tuy địa vị không nhiều nhưng tiền bạc xài như nước chảy, ông to bà lớn nào cũng quen biết tí đỉnh. Có đứa đã thành ông chủ hét ra lửa, uy tín ngất trời ... Tèo không muốn an phận với công việc khiêm tốn ở một công ty TNHH, nhiều lúc chạnh lòng nhưng chưa biết bước tiếp theo phải làm gì.

Cách đây vài hôm Tèo nhận được email của ông Tây hồi xưa (nay đã là người bạn của cả gia đình). Thư của ông có đoạn (tạm dịch, ông này đầu hàng không xài được tiếng Việt):

"... I biết là you đang băn khoăn cho tương lai, nhưng hãy dừng lại một chút và tự hỏi: you là ai? You là người đầu tiên trong vòng ba đời của hai bên Nội Ngoại tốt nghiệp đại học, có công việc khá tốt ở thành phố trong khi họ hàng của you còn đang vất vả chân lấm tay bùn. You là niềm tự hào của cha mẹ, là tấm gương cho Tony và nhiều đứa em khác. You đẹp trai, thông minh và nhân hậu. Mặc dù you hơi ròm, viết tiếng Anh sai chính tả... nhưng nói chung là ok. Túm lại là một cá nhân đầy triển vọng.

... Để thành công hơn trong tương lai, you cần phải tìm hiểu thêm một vài điều:

* Cơ hội không tự đến mà do you tạo ra. Nói khác đi, may mắn chẳng xảy ra ngẫu nhiên mà do you tìm thấy.

* Thành công gồm có 1% sáng tạo và 99% "cày cuốc"

* Nếu you muốn kinh doanh, hãy nhớ thời buổi này kinh doanh là một khoa học nhiều hơn là một nghệ thuật..."

Tèo trằn trọc mấy đêm tóc rụng đầy gối, nhớ lại những ngày ăn cơm hến, uống nước sông đội nón lá đi chăn bò, ngẫm nghĩ về tương lai... sau cùng cũng chiêm nghiệm ra nhiều điều.

Còn bạn thì sao? Bạn là ai?

(Còn tiếp)
Peng

"You are part of your problem"
“Impossible only means that you haven't found the solution yet.”
 
nguyentole
Ai cũng muốn làm sếp thì lấy ai làm lính đây. Vậy mấy cha Admin đi làm giám đốc hết rồi ai quản lý cái web này (chắc sang tay quá).
Mình thấy muốn làm sếp nên học nhiều về quản lý (QUAN TRỌNG LẮM ĐÓ)
Đi làm:
+ Máy yếu: chấp nhận được
+ Lương thấp: chơi luôn, miễn khoái
+ Hổng có máy lạnh, ngồi quạt nhức đầu thấy cha: ráng nhịn nó.
SẾP BẬY LÀ CHỬI ÀAngryAngryAngry
Bow Advertising Co., Ltd
do not undo
 
peng
Đây là câu hỏi lớn tới nỗi nó xứng đáng có tới 3 dấu ??? Học thêm về kinh tế? Học quản lý? Học nghề? Vay tiền? Lập công ty? Hay post lên kti "tui muốn...."??

Giả sử bạn đã biết rõ ràng mình muốn gì. Và bạn cũng biết tại sao bạn lại mong muốn điều đó. Ví dụ như Tèo, mơ ước lớn nhất của cựu SV ĐH SPKT là mở một xưởng đủ lớn (đương nhiên là có liên quan đến thiết - chế - in - thành) để tạo ra công ăn việc làm cho mấy chục người thân ở quê nhà, và kiếm đủ tiền để tạo điều kiện cho sau này con cái sung sướng giỏi giang hơn cha chú của nó.

Người viết vốn không phản đối chuyện ra riêng, cũng không cổ xúy việc cả đời đi làm công cho người khác. Chỉ muốn cùng các bạn trao đổi để tìm lời giải cho thực tế "vạn sự khởi đầu nan". Vì sao bạn không thể kiếm được công việc tốt như bạn muốn? Vì sao bạn không được thăng chức hoặc tăng lương nhanh như đồng nghiệp? Vì sao bạn dùng dằng mãi mà chưa ra riêng? Vì sao bạn kinh doanh kém thành công?... Có thể đơn giản là vì bạn chưa có một điểm xuất phát tốt...

Cho dù không có nhiều thời gian, hãy chia sẻ cùng diễn đàn vắn tắt trăn trở của bạn. Còn nếu bạn muốn tìm một câu trả lời đáng đồng tiền bát gạo, có lẽ bạn nên bật mí chút đỉnh quan điểm của bạn (liên quan đến tựa của chủ đề này): thế nào là làm chủ cuộc sống của chính bạn?

Mong hồi âm Wink
Peng

"You are part of your problem"
“Impossible only means that you haven't found the solution yet.”
 
nguyentole
Tui thấy ông cũng thèm ra riêng lắm rùi (chắc đang đợi...)Grin . Nghề này nói tới cha nào muốn ra riêng chắc máy bay VNAirlines chở qua Iraq chừng nào mới hếtWink.
Diễn đàn mình nên lập ra một hội nhỏ coi như để giúp nghề cũng như tư vấn cho những ai mê cảm giác mạnh.
Tui thấy làm thuê cũng có cái hay, làm sếp chắc hay hơnCool???
Nghề này nhiều khi bạc bẽo. Một số kẻ thấy kiếm lợi dễ quá làm đủ chuyện trời ơi: lấy khách hàng cty cũ, nhận tiền ứng trước rồi đi du lịch luôn, xù tiền gia công, tệ hơn là hại cả đồng nghiệp mình...
Những chuyện ấy chắc còn ít so với thực tế khiến cho người ta nhìn dân printing như tụi mình khá ác cảm (sâu làm rầu...) hic hic
Ráng giữ mình để ra đời gặp nhau chào được nhau một tiếng là thấy mãn nguyện rồi.
Mình thấy đủ là đủ. Chưa đủ thì đến bao giờ???
Mạo hiểm khác với liều mạngFrown
Mong cácbạn góp ý thêm.
Bow Advertising Co., Ltd
do not undo
 
peng
Ông Tô Lê ơi, có vẻ mỗi mình ông ở diễn đàn này thích cảm giác mạnh Grin
Vậy mà nói dân kti muốn ra riêng chở bằng máy bay không hết... chắc đó là chiếc VAM-1 có 2 chỗ ngồi quá (một người là ông, mà coi chừng nha, cái VAM đó nó... dễ rớt lắm!!)

Nói vui thôi chứ cảm ơn bạn đã tham gia để chủ đề này đỡ buồn tẻ. Người viết không bất ngờ, cũng không lấy làm thất vọng vì có tới trăm mấy lượt đọc mà chỉ có 1-2 lượt trả lời. Điều đó chứng minh rằng, ra riêng chẳng qua chỉ là một câu chuyện bâng quơ hời hợt mà dân kti nghe nói tới thì "dzậy hả, tui cũng thế..." cho bằng chị bằng em, chứ sẽ chẳng bao giờ thành sự thật Sad

Cá với các bạn là còn lâu lắm ở đây mới thấy thêm một ông chủ mới ra đời. SuperAdmin làm ơn cho một cái sticky: kti làm chủ (hehehe) coi thử được bao nhiêu?!

Người viết đã đưa ra rất nhiều câu hỏi... Tự nhận thấy không mấy ai quan tâm (hoặc có thể là chẳng mấy ai biết mà trả lời??) nên thôi không hỏi nữa Frown. Để kết thúc bài viết này, đồng thời nhắn nhủ tới số ít các bạn muốn tìm ra con đường cho chính mình, người viết mạn phép trả lời câu hỏi lần trước Bắt đầu từ đâu?: khởi đầu của mọi hành trình đi đến thành công chính là ĐỘNG LỰC... Có một câu ngạn ngữ nước ngoài: "Nếu bạn muốn đi, bạn sẽ tìm ra phương tiện; nếu bạn không muốn đi, bạn sẽ tìm ra lý do". Còn ở ta, xin cảm ơn câu thơ rất hay của Chế Lan Viên:

" Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp
Giấc mơ con đè nát cuộc đời con
"


Thân.
Peng

"You are part of your problem"
“Impossible only means that you haven't found the solution yet.”
 
big_bang
Hic... chuyện ra riêng làm "ông chủ" hình như là vấn đề nan giải của nhiều người...

Bây giờ để làm "ông chủ" không khó nhưng làm chủ được bao lâu mới là vấn đề. Theo tôi thì làm việc gì cũng khó, không có con đường nào trải toàn hoa hồng đâu, nhưng nếu cứ ngại khó thì không thể nào đi đến đích được(?) Vấn đề nằm ở chỗ là bạn có biết mình muốn đi về đâu không (phải xác định được đích đến) nếu không biết thì bạn sẽ mãi quay vòng vòng thôi dù có được trang bị đầy đủ kỹ năng và tài chính tới đâu đi nữa???

Thế thì nên làm công hay ra riêng làm chủ? Tôi tin chắc câu hỏi này đã làm nhiều người mất ngủ (trong đó có cả tôi) nhưng cuối cùng vẫn không tìm ra được câu trả lời... Bởi một lý do rất đơn giản là bạn "sợ". Nỗi "sợ" trong con người bạn làm bạn "chùn bước". Khi bạn còn trẻ thì bạn sơ mình không đủ kinh nghiệm, hạn chế về "tầm nhìn"... khi đã yên bề gia thất thì bạn lại sợ cái đói, cái nghèo... bạn sợ cảnh con đòi sửa, vợ đòi tiền chợ... Khi bạn đã có việc làm thu nhập cao, vợ đẹp con xinh thì bạn lại bắt đầu sợ thay đổi,sợ mất...và còn hàng ngàn nỗi sợ nữa khiến bạn phải suy nghĩ (mà nghĩ hoài cũng hông ra cái gì hết)...

Vậy những người ra làm chủ là những người dũng cảm??? Grin Tôi không nghĩ thế, tôi nghĩ họ là những người biết khống chế nỗi sợ và họ kiểm soát được nó. Có thể bạn biết mình đi về đâu và cố tìm đường để đi một cách nhanh va an toàn nhất; Cũng có thể bạn không biết đi về đâu và cứ cắm đầu đi đại mong gặp "thời" hay sẽ gặp được đích đến trên con đường phiêu bạt...Dù gì đi nữa thì bạn cũng phải đi nếu bạn muốn đến "đích" và bạn vẫn phải sống và kiếm tiền...Nói tám lại bạn phải vượt qua được nỗi sộ không có tiền thì bạn mới có thể bắt đầu có sự thay đổi (không những trong việc lập công ty riêng và cả trong việc chuyển sang 1 công ty khác để tiếp tục làm công với hứa hẹn mức lương cao hơn).

Vậy chúng ta có nên vừa làm công vừa làm chủ cho chắc ăn? CÁi này nghe có vẻ là hợp lý vì vừa đảm bảo cược sống vừa được cái thú làm "ông chủ"... Hehehe nhưng rồi tôi tin chắc bạn cũng sẽ tiếp tục sợ thôi... Bạn sẽ lại sợ việc riệng làm ảnh hưởng đến việc công rồi sẽ bị đuổi việc...rồi lại sợ không đủ thời gian lo cho việc riêng...

Túm lại, theo quan điểm của tôi thì để trở thành ông chủ bạn phải làm 2 việc:

1/ Xác định xem mình muốn làm gì (Cái này thì khó à nhen), nếu bạn suy nghĩ riết mà không biết mình muốn gì thì hãy chọn cái mà mình cảm thấy thích và sẽ vui khi làm...(đi theo tiếng gọi của con tim Grin )

2/ Tìm xem có ai làm giống mình không và điều tra xem khi làm vị trí đó họ "sợ" cái gì, cái đó có làm mình sợ không??? Họ đã khống chế nỗi sợ đó như thế nào...

Những vấn đề còn lại thì sẽ không có gì quan trọng nữa...khi bạn biết cách khống chế cái "sợ" trong bản thân và biết cách học hỏi những người đi trước... Lúc này đây tôi nhớ đến 1 câu ngạn ngữ (hổng biết cái gốc là ở đâu nữa):

"Hãy đứng trên vai những người khổng lồ để có thể sánh ngang tầm cùng họ"

Chúc các bạn thành công!!!


Tôi đề nghị các pác ặc min nên tạo thêm 1 mảnh đất nho nhỏ cho những người muốn trở thành ông chủ (có thể là trong nghề in) cùng nhau thảo luận cách để có thề làm chủ Wink
Chỉnh sửa bởi big_bang vào lúc 10-08-2006 19:53
Hay cung nhau tao mot cu no "big bang" tren kythuatin.com
 
peng
Hôm nay ăn trưa với một anh bạn trẻ, học được nhiều điều thú vị, chịu không nổi nên chạy vô diễn đàn post bài.

Thấy big_bang viết một bài khá hay (ông này có quen tui không ta, sao nghi quá Cool) nên nối luôn vô đây, hehe

Người bạn nói trên tốt nghiệp Ngoại thương, nói tiếng Anh hay hơn Tây. Ra trường vào làm marketing cho một công ty nước ngoài, sau hơn một năm thì lên manager, sau đó ít lâu được cử sang Philippines làm việc hơn một năm nữa. Về nước được công ty trọng dụng, nhưng được một thời gian thì quyết định chuyển sang làm cho... một quỹ quản lý đầu tư.

Hỏi : Đang làm marketing tự nhiên chuyển qua tài chánh......?
Trả lời: Làm marketing chán rồi, không thấy hứng thú nữa, cũng không thấy còn học thêm được gì nhiều từ công ty nên quyết định thay đổi. Quản lý quỹ đầu tư là một lĩnh vực rất mới mẻ và nhiều thú vị.

Hỏi : Sợ không?
Trả lời: Họ (nhà tuyển dụng - NV) không sợ thì thôi, mình có gì mà sợ! Suy cho cùng đầu tư vào kinh doanh hay đầu tư vào con người đều có rủi ro cả. Họ nói họ chấp nhận rủi ro vì thấy cá tính của mình hợp với nghề, còn kinh nghiệm hay kỹ năng thì có thể từ từ mà học.

Hỏi : Chuyện làm ăn riêng thì sao, quán cà phê với trang web?
Trả lời: Thôi sợ rồi. Coi vậy chứ nhức đầu lắm. Mà quan trọng nhất là lớp người như chúng ta không chịu nổi tụt hậu. Không giống như ông bà, bố mẹ chỉ theo dõi tin tức qua báo chí hay ti vi. Mình cần sống trong không khí kinh doanh, cảm nhận được những thay đổi của thị trường và liên tục tự cập nhật với dòng chảy xã hội. Với mình, (chỉ) ngồi coi quán cà phê không khác gì một công việc nội trợ. Mình cần một công việc không nhất thiết là vì tiền, mà cái chính là để tự hoàn thiện.

Hỏi : Bài học lớn nhất sau mấy năm đi làm là gì?
Trả lời: Nắm bắt cơ hội. Nếu không làm cho công ty hiện tại, mình không nghĩ sẽ có thể học được chừng ấy kiến thức và kinh nghiệm chỉ sau một vài năm, hoặc có cơ hội ra nước ngoài làm việc. Và chính quãng thời gian ở Phi mình nhận thức được rất nhiều điều. Ở đó tình hình chính trị không ổn định, nền kinh tế bấp bênh với 3%-4% tăng trưởng mỗi năm, đầu tư nước ngoài thu hẹp dần... Thanh niên bên đó kiếm được một công việc tàm tạm đã khó, nói chi đến chuyện kén chọn công ty này nọ hay ra làm riêng. Việt Nam thì khác. Rủi ro vẫn có, nhưng là rủi ro "tích cực". Một năm với công việc mới mình có thể học được nhiều hơn năm năm tới nếu mình ở nguyên vị trí cũ. Tại sao không?

Hỏi : Có nhiều bạn trẻ chưa nghĩ như vậy...?
Trả lời: Môi trường xung quanh là rất quan trọng. Điều cơ bản là mình cần phải chọn hoặc tự tạo ra môi trường thích hợp để theo đuổi mục tiêu của bản thân. Trước đây mình chỉ lờ mờ về tài chính và đầu tư, nhưng từ khi quyết định thay đổi công việc, mình tham gia nghiên cứu lĩnh vực này và trao đổi rất nhiều với những người có kinh nghiệm. Bạn muốn đầu tư chứng khoán không, bây giờ mình đã có thể tự tin tư vấn cho bạn rồi đó!

(...)

Dân kti muốn tham gia kinh doanh hay làm chủ, có lẽ cần có một "môi trường" như vậy. Ai muốn tham gia??

Người viết cũng khoái đề tài này - đương nhiên rồi - và thực sự muốn có một chân trong hội. Nếu kti không mặn mà thì rất tiếc, có lẽ mình phải đi tìm ở nơi khác...
Peng

"You are part of your problem"
“Impossible only means that you haven't found the solution yet.”
 
ntttrang16381
Ban PENG than,
Doc nhung bai viet cua anh rat hay. Em la cuu SV khoa KTI99. Em thi chua nghi toi viec lam "boss"
 
big_bang
Gửi pác Peng:

Dân kti muốn tham gia kinh doanh hay làm chủ, có lẽ cần có một "môi trường" như vậy. Ai muốn tham gia??

Tui hổng hiểu lắm pác muốn nói đến "môi trường" nào(???) Nhưng dù là môi trường để phát triển kinh doanh kti hay tài chính thì tui đề khoái cả Grin Chúng cũng có điểm chung phải không?

Tôi xin tham gia cùng pác... không biết máy pác kia như thế nào nhưng tôi vẫn muốn tạo 1 cú nổ big bang ở đây (dù gì cũng lỡ theo cái nghề này rồi) hehehe mặt khác tui cũng là dân kinh doanh đầy máu me và giờ đây mình mẩy cũng dính đầy máu me vì những năm hết lăn rồi lộn trên thương trường Grin

Làm thế nào để tạo ra môi trường thuận lợi? Làm thế nào để tạo ra một cú nổ big bang trên kythuatin.com??? Câu hỏi này không khó trả lời nhưng tôi tin là pác cũng nghĩ như tôi... cần tất cả mọi người nổ lực tham giam, phải không nè???

Tới đây thì tôi cũng xin được gửi lời tới các pác trên diễn đàn,những người luôn kêu ca là hãy chỉ nói về kỹ thuật in trên diễn đàn: Các pác đã đóng góp bao nhiêu cho kỹ thuật in nói chung và điễn đàn nói riêng??? Tôi biết pác nào la càng to có nghĩa là các pác đó càng sợ tới rung người... Không dza'm nói vì sợ mình nói sai (mà ở diễn đàn có ai chê bạn nói sai đâu, mà biết đâu từ cái sai đó là giúp nhiều người "ngộ" ra nhiếu vấn đề(?)...) rồi các pác đó lại sợ người ta cướp mất diễn đàn của mình trong khi mình không biết phải làm gì để bảo vệ nó (có thể bằng cách cố gắn viết hoặc đơn giản chỉ là hỏi để thấy cái kiến thức của mình nhỏ bé tới đâu...) Hic, Tui cũng thấy có nhiều pác mang cái chữ "ặc min" to đùn dưới cái nick của mình nhưng tìm đến mõi mắt mới thấy mấy pac đó viết được đôi bài...coi tạm được!!! Ở đây tui cứ nói thẳng, nếu pác nào thấy "mít lòng" thì bỏ qua cho...bản thân của mình và nên xem lại mình chút ít...

Chắc có không ít pác sẽ bảo tui sao "vuốt mặt mà không nể mũi"... Hehehe tui cũng nể lắm đó chứ nhưng cứ phải nói thẳng thôi nếu muốn có được cú nổ big bang cho cai diễn đàn này nói riêng và cả ngành in Việt Nam nói chung...

Môi trường kti ở Việt Nam có phải là môi trường tốt để phát triển??? Tui cũnh xin nói thẳng (ruột ngựa) với tư cách là dân trong nghề với nhiều năm trải nghiệm ở trường ĐH đào tạo chuyên ngành duy nhất ở Viêt Nam và qua nhiều công ty in lớn nhỏ... là (hic đau lòng quá!!!) hổng có ổn tí nào cả...

Nói có sách thì mách cũng có chứng. Tui cũng xin nói cho nó thuyết phục để các pác nhìn thấy được những cái mà trước giờ các pác "sợ" không giám nhìn nhận...

Cái môi trường này nó không ổn tí nào cả và không ổn từ trong ruột không ổn ra...

** Thứ nhất là từ môi trường đào tạo:

Theo tui được biết thí ở Việt Nam có 3 nơi đào tạo chuyên ngành in:

- Trường ĐH SPKT: đào tạo kỹ sư ngành in (duy nhất và duy nhất) đào tạo ra nhiều kỹ sư "hổng biết làm gì"... tui nói ở đây cả nghĩa bóng và nghĩa đen. Chương trình đào tạo là những gì được coai cơ bản nhất nhưnng lại thiếu tính thực tế vì học xong không biết bao giờ mới dùng đến (ngoại trừ một số môn học để thể hiện đẳng cấp "kỹ sư" như "tram hóa" hay "màu sắc" nhưng cũng chỉ để "lòe" người khác thôi Grin). Học 4 năm ĐH xong ra làm thầy không được (đâu có học chuyên ngành sư phạm cũng đâu có kiến thức thực tế đâu mà dạy) mà làm thợ cũng không xong... (biết làm chết liền á...) Sad thật đau lòng khi nói đến điều này... nhưng lỗi là tại ai??? Các thầy thì bảo là trò lười nghiên cứu; còn trò thì bảo thầy dạy gì không hiểu gì hết, chả hấp dẫn tí nào... Hic, sẽ còn đau lòng hơn nữa khi bạn hiểu được nguyên nhân thực tế (tôi sẽ đề cập đến vấn đề này ở một bài khác) và dù gì thì Giáo dục kém vẫn là căn bệnh trầm kha của nước ta hiện nay...

- Trường dạy nghề in Trần Phú: đây là nơi chuyên đào tạo thợ, được tiếp cận với thực tế cao (thời gian thực tập chiếm 2/3 thời gian học lý thuyết mà) nhưng rồi cũng chỉ dừng lại ở đó... có nghĩa là suốt đời cũng chỉ làm thợ (mà tiêu chí là thế mà???) Ở đây có 1 điều mà không biết là những "nhà đào tạo" bên đó có nhận thấy không... Thợ của lò này ra được cái "mác" là trung cấp nhưng thực tế thì không bằng những tay ngang cũng được đào tạo 1-2 năm tại các nhà máy tư nhân...Tại sao vậy??? Câu hỏi này để các "nhà chức trách" bên đó trả lời...

- Trường Bách khoa Hà Nội: ở đây cũng có 1 khoa in nhưng lại nằm trong khoa hóa, chuyên nghiên cứu về mực in và hóa chất trong ngành in...Thôi không bàn về khoa này vì thật sự tôi cũng có ít thông tin và nó của dân hóa học là chính...

Ngoài ra thì còn rất nhiều các lò đào tạo tại chỗ cho công nhân của mình, thường là nhờ vào các bậc tiền bối lâu năm trong nghề truyền dạy...nhưng cũng chỉ có thể dùng được trong cái công ty đó thôi và phát triển nhờ vào kinh nghiệm kinh điển trên cái máy mà mình làm, chấm hết.

Về đào tạo thì tôi cũng có thông tin này không biết là mới hay không nhưng khá hay muốn chia sẻ cùng các pác... Hiện tại trên Tp.HCM có một vài trung tâm giới thiệu thợ in, những nơi này chuyên đào tạo thợ in theo cách riêng của mình và nhà in nào cần thợ thì họ sẽ giúp ngay mà không cần chi phí Grin (nhưng phải là 1 êkíp) họ sẽ lấy phần lợi của mình trên lương thợ in (thường thì 1-2/10 trên lương 1 kíp thợ).

(còn tiếp)
Chỉnh sửa bởi big_bang vào lúc 11-08-2006 16:24
Hay cung nhau tao mot cu no "big bang" tren kythuatin.com
 
peng
Chào mọi người!

Để trả lời cho câu hỏi của big_bang ở phần trước, người viết kể thêm về cuộc phỏng vấn với anh bạn của mình.


Hỏi: Mấy đứa em sao rồi?
Trả lời: Bây giờ tốt hơn nhiều rồi anh. Đứa em gái sau khi theo em sang Phi học thêm Anh văn, tiếp xúc phương pháp giáo dục bên đó (copy y chang hệ thống giáo dục bên Mỹ) và gặp gỡ tụi SV người Phi rất chịu khó và cầu tiến, sau khi về nước đã chín chắn và trưởng thành hơn nhiều. Bây giờ em hiểu vì sao các vị phụ huynh có tiền của hay gửi con cái đi du học, có lẽ một phần là để cách ly khỏi đám bạn hư hỏng, đồng thời tụi nó sẽ học được cách sống tự lập, nâng cao khả năng giao tiếp và có ý thức trách nhiệm với bản thân.

Hỏi: Còn đứa em trai?
Trả lời: Nó sống chung với em, hai anh em gần gũi và trò chuyện với nhau rất nhiều nên em rất yên tâm.

Hỏi: Chắc phải có phương pháp gì đó chứ?
Trả lời: Cách hiệu quả nhất theo em để thay đổi hay phát triển con người là chọn một môi trường phù hợp. Ví dụ như trường hợp của cha em. Ông vốn là một luật sư, vừa bị gọi đi lính (cho chế độ cũ) thì SG được giải phóng. Không theo được nghề, bất đắc chí, ông chỉ giao du với những người cùng hoàn cảnh, xem tin tức qua loa trên tivi, ngoài ra chỉ nghe đài BBC và đài VOA nên quan điểm nhiều khi rất phiến diện. Em tạo điều kiện để ông đi đây đi đó nhiều hơn, đặt một lúc mấy tờ báo cả Việt lẫn Anh để ông "tham khảo". Không nói anh cũng có thể đoán, bây giờ ông có cái nhìn tích cực hơn nhiều...


Người viết không có ý định chỉ từ ý kiến cá nhân của anh bạn mà xây nên cả một lý thuyết. Nhưng người xưa cũng có nói: "Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng". Ví dụ bạn muốn (thành công trong) kinh doanh mà suốt ngày nói chuyện với người không thèm quan tâm gì đến kinh doanh thì...??? Đúng rồi đó, nếu bạn không thay đổi được họ thì tốt hơn là nên tự bấm nút!

ntttrang16381 thân mến,
Cảm ơn bạn đã có lời khen. Dù bạn có thể chưa muốn làm boss, nhưng nếu bạn có thể am hiểu và làm việc tốt như một người quản lý cũng không thừa! Hơn nữa, khái niệm "làm chủ" không bó hẹp ở chỗ "làm sếp". Làm chủ bản thân, làm chủ công việc, làm chủ cuộc sống... Tất cả đều có giá trị của riêng nó.

Chúc vui.
Peng

"You are part of your problem"
“Impossible only means that you haven't found the solution yet.”
 
Baobigiay
-Cám ơn "Peng" đã có những nhắc nhở , những phân tích cảnh báo và những lời chỉ dẫn chân thành đúc kết từ kinh nghiệm thực tế cuộc sống cho những bạn trẻ về một quan niệm sống.
- Mỗi người đều có mỗi quan niệm và chí hướng về cuộc sống khác nhau. Do đó theo tôi nghĩ điều đầu tiên là chúng ta cần phải xác định được là bản thân chúng ta muốn gì .Điều này là vô cùng quan trọng vì từ đó mà chúng ta có nền tảng để hình thành những bước đi, những kế hoạch hành động cụ thể. Và sau khi đã cân nhắc, suy nghĩ kĩ càng lên kế hoạch rồi thì chúng ta phải kiên trì thực hiện đến cùng.
 
godigital
Mình cũng là dân KTI SPKT. Đọc bài của các bạn về đề tài này mình có vài suy nghĩ chủ quan, xin góp ý cùng diển đàn:

- Theo suy nghĩ của mình thì ngành in hiện đang bước vào giai đoạn cạnh tranh mạnh mẽ, tuy vậy không phải là quá khó để để một công ty mới tồn tại.

- Với sự tiện lợi của CNTT và internet như hiện nay, bạn có thể có nhiều lĩnh vực để có thể đứng ra kinh doanh riêng mà không phải đầu tư nhiều.

- Điều kiện cần để thành lập một doanh nghiệp là phải có tưởng kinh doanh tốt.

- Khi đã có ý tưởng tốt thì cần đi sâu vào tìm hiểu để chuẩn bị một kế hoạch thực hiện một cách chuyên nghiệp: thị trường, tài chính, tiếp thị, nhân sự và quan trọng là từng mục tiêu cụ thể cần đạt được trong từng giai đoạn.

Đây chỉ là những suy nghĩ chủ quan của mình thôi nhé.


 
Baobigiay
-Suy nghĩ thứ 4 của bạn là rất hợp lí và hay.
 
rongtrunghoa159
Pác peng posy bài này rất hay và bổ ích. Cool Kiểu này không bít pác đang làm chủ hay làm thuê nhễWink nhưng sau khi đọc từ đầu đến cuối cảm thấy pác phân tích rất rành rỏi và xuyên suốt từ đầu đến cuối... chắc pác peng nhà ta cũng một trời kinh nghiệm sống trong cuộc sống cũng như công việc, tui thì mới ton ten vào đời...
Nói vòng vo vậy chứ làm chủ ai mà chả thích... nhưng làm chủ được bản thân và mục đích sống của mình mới là chuyện nan giải...Grin
 
VTD
Chào các bạn
Sau khi đọc bài của bạn pang và bạn bigbang mình thấy rất hay rất bổ ích
Công tâm mà nói thì bài của bạn bigbang thực tế rất giống suy nghĩ của mình

Không thể hiện chữ ký vì tài khoản chưa đủ 20 bài viết!
 
sieudang
Chào cả nhà!

Xin có vài ý sau:
- Câu hỏi mình cảm thấy tâm đắt nhất "bạn là ai?"
- Tại sao lại tâm đắc... bởi vì theo mình nghỉ là kinh doanh giống như một người có chiếc xuồng ngày ngày câu cá trên con sông gần nhà, tối về xem tivi hay đọc báo cứ thấy các đoàn tàu đánh cá ra khơi mang về hàng chục, hàng trăm tấn cá....anh ta tự hỏi tại sao ta thì không, nếu cứ như hiện tại có bao giờ ta nổi tiếng chăng, có bao giờ xây nhà lầu, lên xe xuống ngựa chăng?

Theo bạn thì sao?..mình có nghe một câu nhưng sau"nếu bạn không gõ cửa sao nghe được lời mời vào, nếu bạn chưa làm sao biết làm không được?"

Trong những năm ngồi trên giảng đường một giáo viên tâm lý đã dạy rằng khi khi con người ta thích cái gì thì người ta chỉ nghĩ lề cái tốt, những mặt thuận lợi mà thôi.. nghiệm ra thì thấy cũng đúng.

Nói nhiều thì lạc qua cam rồi quay lại vnam nhe...hihihi.Cụ thể là nuếu mình đi lạm công thì chỉ có một áp lực duy nhất là hoàn thành cviệc và nhận đồng lương không bao giờ đủ cho nhu cầu.... ngược lại nuếu thành lập cty riêng thì giống như người đánh cá ở con song nhỏ kia, anh ta phải huy động vốn ít nhất đủ mua tàu lớn, thuê người, chuẩn bị dầu chạy máy, nghiên cứu hải đồ, và kế hoạch sau bao nhiêu ngày sẽ quay về đất liền.. đạt bao nhiêu tấn là huề vốn, bao nhiêu là lời.....trường hợp xấu nhất không đủ cá, hay tàu hư giữa biển, gặp bảo thì sau...nhân sự trên tàu nuế có người bị ốm không làm được thì sao? nội bộ lại không phục tài lảnh đạo của bạn và làm việc thụ động hay có thái độ chống đối ??? nói chung là còn nhiều thứ khong đáng kể như buộc phải kể mà thôi... Nuế kết thúc cuộc hành trình anh ta cập cảng giả sử tàu về tới nơi an toàn với số cá tuơng đối đủ trả lương và huề vốn... nếu có nhà báo hay tivi muốn đưa tin anh ta sẽ nói sao? theo tui nghĩ là tivi sẽ đưa tin "đoàn tàu của anh ta đã thành công vượt mong đợi, đây là một đợt đi biển bội thu"....vâng nghịch lý là thành công vẫn nói thành công, mà không thành công thì cũng thành công...vì nuế có nói thật thì cũng chẳng ai thương, đôi khi nói thật những người cho vay tiền còn tới xiết nợ thì khổ, và quan trọng nhất là đợt ra khơi kế tiếp sẽ có gì thay đổi????????

Theo tôi thành lập cty cũng như một chiếc tàu ra khơi, nuếu bạn muốn đánh cá mập phải có tàu to.....Nuếu bạn có tàu to thì buộc phải đánh được cá mập không thì cũng không chịi nổi chi phí cho nó. Đó là sự thật.....Nhưng nuếu bạn có khả năng điều khiển con tàu đánh được nhiều cá mập, hay chí ít những người có khả năng đó chịu về làm cho bạn thì bạn không phải lo gì cả.
Chính vì vậy bạn phải tự hỏi mình" ta là ai?

thanks!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
 
Di chuyển nhanh đến:
Xử lý trang trong vòng: 0.19 giây
Diễn đàn đã có 54,008,548 lượt truy cập